DiDinhCu.comTrước khi quyết định
Quyết định không đi

Năm dấu hiệu ở lại là lựa chọn đúng cho bạn

Không có công thức, nhưng có những dấu hiệu lặp lại ở những người đã cân nhắc kỹ và chọn ở lại mà không hối tiếc.

a well-worn armchair by a bookshelf with afternoon light falling across the seat

Không có công thức nào nói khi nào ở lại là đúng, nhưng có những dấu hiệu lặp lại ở những người đã cân nhắc rất kỹ, đã chọn ở lại, và nhiều năm sau vẫn thấy đó là quyết định đúng. Năm dấu hiệu dưới đây không phải là lời khuyên — chúng là những thứ để bạn đối chiếu với hoàn cảnh của mình.

Dấu hiệu một: động cơ của bạn hầu như hoàn toàn là đi khỏi

Ba điểm, nối tiếp bài ở chuyên mục đầu.

Bạn không viết nổi cột "những gì tôi muốn có được", hoặc những gì viết được đều chung chung.

Điểm đến có thể đổi mà cảm giác muốn đi không đổi.

Và những thứ bạn muốn thoát khỏi phần lớn thuộc nhóm đi theo bạn — quan hệ khó, thói quen, khó khăn tinh thần. Nếu vậy, việc cần làm là xử lý chúng ở đây, và đó là việc làm được ở đây hiệu quả hơn ở một nơi bạn chưa có hệ thống hỗ trợ nào.

Dấu hiệu hai: cái giá gia đình vượt quá mức bạn chấp nhận được

Ba tình huống.

Bạn là người duy nhất chăm sóc cha mẹ ở giai đoạn cần chăm sóc thường xuyên, và không có phương án nào khả thi cho việc đó.

Người bạn đời không thật sự muốn đi, và bạn biết rằng họ sẽ đi vì bạn chứ không vì họ.

Hoặc con bạn đang ở giai đoạn mà việc chuyển đi gây tổn thất lớn, và việc chờ vài năm là khả thi. Chờ không phải là từ bỏ — bài sau của chuyên mục nói về sự khác biệt đó.

Dấu hiệu ba: bài toán nghề nghiệp không ra

Ba trường hợp.

Nghề của bạn gắn chặt với hệ thống địa phương và bạn không muốn đổi nghề, cũng không muốn học lại từ đầu.

Bạn đang ở giai đoạn sự nghiệp mà khoảng lùi vài năm là cái giá quá lớn, theo phép tính ở chuyên mục về nghề nghiệp.

Hoặc bạn đang có một cơ hội thật ở đây mà việc đi sẽ làm mất — và cơ hội đó quan trọng với bạn hơn những gì nơi kia cho.

Dấu hiệu bốn và năm

Bài toán tài chính không ra sau khi đã chạy ba kịch bản. Nếu quyết định của bạn chỉ chịu được kịch bản thuận, và bạn không có cách nào tăng phần đệm trong thời gian hợp lý, thì đó là một câu trả lời — không phải một thất bại.

Và chuyến đi thử cho kết quả rõ ràng. Nếu bạn đã đến đó, đã sống thử, và câu trả lời sau ba tháng đọc lại ghi chép vẫn là không — thì bạn đã có thông tin tốt nhất mà bất kỳ ai có thể có về quyết định này.

Một dấu hiệu nữa, ít ai nhắc

Ba phần, và nó là dấu hiệu của những người đã cân nhắc xong.

Bạn thấy nhẹ nhõm khi nghĩ tới việc ở lại, chứ không thấy tiếc.

Và sự nhẹ nhõm đó kéo dài, không phải chỉ là cảm giác của một buổi tối mệt. Kiểm nó theo cách mà chuyên mục về kỳ vọng đã dạy: nếu nó xuất hiện lặp lại trong nhiều tuần, đó là tín hiệu thật.

Ngược lại, nếu mỗi lần nghĩ tới việc ở lại bạn thấy một cảm giác tiếc nuối dai dẳng, đó cũng là một câu trả lời — và nó nói rằng bạn chưa xong với câu hỏi này, dù mọi phép tính có ra kết quả thế nào.

Phân biệt với sự sợ hãi

Đây là phần quan trọng nhất của bài, vì hai thứ này dễ lẫn.

Quyết định dựa trên thông tin nghe khác quyết định dựa trên sợ hãi. Câu đầu nói được lý do cụ thể; câu sau thường chỉ nói được rằng "cảm thấy không nên".

Cách kiểm: viết lý do của bạn ra và hỏi — nếu tôi giải quyết được đúng điều này, tôi có đi không? Nếu câu trả lời là có, thì đó là một trở ngại cần xử lý chứ không phải một quyết định. Nếu câu trả lời vẫn là không, thì bạn đang ở một quyết định thật.

Và hãy hỏi cả chiều ngược lại: nếu mọi trở ngại biến mất, tôi có muốn đi không. Nếu câu trả lời là không, bạn đã biết mình muốn gì — và mọi tính toán về trở ngại từ đầu tới giờ chỉ là cách bạn hợp lý hoá một điều bạn đã biết.

Dấu hiệu nào cho thấy ở lại có thể là đúng?

Động cơ hầu như hoàn toàn là đi khỏi, cái giá gia đình vượt mức chấp nhận được, bài toán nghề nghiệp không ra, bài toán tài chính không ra sau ba kịch bản, và chuyến đi thử cho kết quả rõ ràng là không.

Nếu người bạn đời không thật sự muốn đi?

Đây là một trong những dấu hiệu đáng cân nhắc nhất. Đi vì người kia chứ không vì mình là tình huống nặng nhất trong các dạng áp lực, và nó cần được nói ra trước khi đi chứ không phải sau.

Làm sao phân biệt quyết định thật với sự sợ hãi?

Viết lý do ra và hỏi: nếu tôi giải quyết được đúng điều này, tôi có đi không. Nếu có thì đó là trở ngại cần xử lý; nếu vẫn không thì bạn đang ở một quyết định thật.

Có câu hỏi nào kiểm ngược lại không?

Có: nếu mọi trở ngại biến mất, tôi có muốn đi không. Nếu câu trả lời là không thì bạn đã biết mình muốn gì, và mọi tính toán về trở ngại chỉ là cách hợp lý hoá điều bạn đã biết.

Cần tư vấn cụ thể cho trường hợp của bạn?

Chúng tôi sẽ liên hệ trong vòng 24 giờ.

Đăng ký tư vấn ngay

Bài viết liên quan

Bạn cần hỗ trợ thêm?

Để lại thông tin, chúng tôi sẽ liên hệ trong 24 giờ.

hoặc
Gọi ngay +849.219.219.88