Mười lăm việc cụ thể dưới đây, chia theo sáu chuyên mục trước của site, và làm hết thì bạn có câu trả lời cho gần như mọi câu hỏi mà bạn đang mang. Chúng không tốn tiền — phần lớn chỉ tốn việc chọn làm chúng thay vì làm những việc mà du khách hay làm.
Nhóm nghề nghiệp: bốn việc
Gặp ít nhất hai người cùng ngành đang làm việc ở đó. Hỏi về thị trường, về mức độ khó của việc tìm việc, và về việc họ mất bao lâu.
Đi thử quãng đường từ nơi bạn định ở tới khu vực bạn định làm, vào giờ cao điểm.
Tìm hiểu xem nghề của bạn ở đó có thuộc nhóm cần giấy phép không, bằng cách hỏi trực tiếp một người trong ngành hoặc một hiệp hội nghề nghiệp.
Và xem thử các tin tuyển dụng thật trong ngành bạn, để biết yêu cầu thật sự là gì chứ không phải yêu cầu bạn tưởng.
Nhóm tài chính: ba việc
Đi chợ và mua đúng những thứ nhà bạn hay dùng trong một tuần, rồi cộng lại. Đây là con số chi phí sinh hoạt thật của gia đình bạn, không phải của một người trung bình.
Xem vài căn hộ cho thuê trong tầm giá bạn dự kiến, ở đúng khu bạn dự kiến. Xem thật, không xem trên mạng.
Và hỏi về những khoản cố định — điện nước, sưởi hoặc làm mát, phí chung cư, bảo hiểm, đi lại hằng tháng. Đây là những khoản mà người ở đó biết còn du khách không bao giờ thấy.
Nhóm con cái: ba việc
Đến xem ít nhất một trường mà con bạn có thể học, vào giờ tan học nếu có thể.
Nói chuyện với một phụ huynh có con cùng độ tuổi. Họ cho bạn nhiều thông tin thực tế hơn mọi tài liệu giới thiệu.
Và cho con tham gia một hoạt động với trẻ địa phương, dù chỉ một buổi. Phản ứng của con với buổi đó là dữ liệu quan trọng nhất trong cả chuyến đi.
Nhóm đời sống hằng ngày: năm việc
Đi phương tiện công cộng vào giờ cao điểm, ít nhất hai lần.
Tự làm một việc hành chính nhỏ hoặc ít nhất tìm hiểu cách làm nó — hỏi về việc mở tài khoản, xem cách đăng ký một dịch vụ. Trải nghiệm chạm vào hệ thống nói cho bạn nhiều điều.
Đi bộ quanh khu bạn định ở, vào buổi tối. Cảm giác an toàn và nhịp sống buổi tối là thứ chỉ có tại chỗ mới biết.
Trải qua ít nhất một ngày hoàn toàn không có kế hoạch gì.
Và gặp một người trong cộng đồng người Việt ở đó, nếu có. Hỏi về quy mô cộng đồng, về việc gặp gỡ, và về những gì họ thấy khó — người cùng gốc gác thường nói thẳng hơn về phần khó.
Ba việc nên tránh trong chuyến đi
Chúng làm sai lệch kết quả hoặc gây rắc rối thật.
Đừng làm bất cứ việc gì sinh thu nhập tại đó, kể cả một việc nhỏ hay một buổi làm giúp ai đó. Chuyến đi của bạn nằm trong phạm vi một tư cách nhập cảnh cụ thể, và việc vượt ra khỏi phạm vi đó có thể ảnh hưởng tới chính hồ sơ bạn định nộp sau này.
Đừng ký bất kỳ cam kết dài hạn nào trong chuyến đi — hợp đồng thuê nhà, đặt cọc, hay bất cứ thoả thuận nào. Mọi thứ nhìn khác hẳn sau khi về nhà một tháng, và bạn chưa ở vị thế để đánh giá.
Và đừng cố kết luận trong chuyến đi. Nhiều người tự đặt cho mình áp lực phải quyết định trước khi lên máy bay về, và áp lực đó làm họ đọc mọi thứ theo hướng ủng hộ quyết định mà họ đã nghiêng về. Chuyến đi là để thu thập; việc đọc kết quả thuộc về sau, và bài cuối của chuyên mục nói về nó.
Cách ghi chép
Ba nguyên tắc, và chúng quyết định chuyến đi có dùng được về sau hay không.
Ghi mỗi tối, đừng ghi vào cuối chuyến. Ấn tượng thay đổi rất nhanh và cái ghi sau cùng luôn là cái nhớ gần nhất.
Ghi cả điều làm bạn khó chịu, không chỉ điều bạn thích. Danh sách khó chịu là danh sách có giá trị hơn khi đọc lại sau ba tháng.
Và nếu đi cùng người khác, mỗi người ghi riêng. Đọc ghi chép của nhau vào cuối chuyến thường mở ra những cuộc trò chuyện mà cả chuyến đi chưa mở ra được.
Việc nào quan trọng nhất về nghề nghiệp?
Gặp ít nhất hai người cùng ngành đang làm ở đó, hỏi về thị trường và về việc họ mất bao lâu để tìm được việc — cùng với việc đi thử quãng đường tới chỗ làm vào giờ cao điểm.
Làm sao biết chi phí sinh hoạt thật?
Đi chợ mua đúng những thứ nhà bạn hay dùng trong một tuần rồi cộng lại, xem vài căn hộ cho thuê thật trong tầm giá dự kiến, và hỏi về những khoản cố định như điện nước, phí chung cư, bảo hiểm.
Với con cái thì nên làm gì?
Đến xem một trường vào giờ tan học, nói chuyện với một phụ huynh có con cùng độ tuổi, và cho con tham gia một hoạt động với trẻ địa phương — phản ứng của con là dữ liệu quan trọng nhất.
Ghi chép thế nào cho dùng được?
Ghi mỗi tối chứ không ghi vào cuối chuyến, ghi cả điều làm bạn khó chịu chứ không chỉ điều bạn thích, và nếu đi cùng người khác thì mỗi người ghi riêng rồi đọc của nhau vào cuối chuyến.