DiDinhCu.comTrước khi quyết định
Gia đình & người ở lại

Cuộc trò chuyện với gia đình: khi nào và nói thế nào

Phần lớn người ta báo tin sau khi đã quyết. Làm ngược lại — bàn trước khi quyết — khó hơn nhưng đổi được rất nhiều thứ.

two cups of tea on a low table with steam rising and a folded newspaper pushed aside

Phần lớn người ta báo tin cho gia đình sau khi đã quyết, và điều đó biến một cuộc bàn bạc thành một thông báo. Làm ngược lại thì khó hơn — nhưng nó đổi được rất nhiều thứ, cả về chất lượng quyết định lẫn về quan hệ suốt nhiều năm sau đó.

Vì sao người ta hay báo sau

Ba lý do, và chúng đều dễ hiểu.

Sợ bị ngăn cản. Nếu bạn chưa chắc chắn, sự phản đối có thể làm bạn dao động — nên nhiều người chờ tới khi đã chắc mới nói.

Không muốn làm cha mẹ lo sớm, nhất là khi chưa biết có thành hay không.

Và muốn tránh một cuộc trò chuyện khó. Đây là lý do thật nhất trong ba lý do, dù hai lý do kia được nói ra nhiều hơn.

Cái giá của việc báo sau

Bốn điều, và chúng xuất hiện dần theo thời gian.

Gia đình cảm thấy bị loại khỏi một quyết định lớn, và cảm giác đó ở lại rất lâu — lâu hơn nội dung của quyết định.

Bạn mất cơ hội nghe những điều họ biết mà bạn không biết. Cha mẹ và anh chị em thường có thông tin hoặc góc nhìn mà bạn bỏ sót.

Bạn không có thời gian bàn giao, vì mọi việc dồn vào vài tuần cuối.

Và mọi khó khăn về sau đều được đọc qua lăng kính "con đã tự quyết". Đây là cái giá nặng nhất, và nó ảnh hưởng tới việc bạn có dám chia sẻ khi khó hay không.

Cách mở đầu cuộc trò chuyện

Bốn gợi ý, và chúng đều nhằm giữ nó là một cuộc bàn chứ không phải một cuộc tranh luận.

Nói rằng bạn đang cân nhắc, không nói rằng bạn đã quyết. Nếu đó là sự thật, nó mở cửa cho một cuộc trò chuyện thật.

Nói lý do thật của bạn, phiên bản mà bài đầu của site này đã giúp bạn tìm ra — không phải phiên bản dễ trình bày.

Hỏi trước khi trình bày. "Bố mẹ nghĩ gì" trước "con định làm thế này" đổi hoàn toàn không khí của cuộc trò chuyện.

Và nói rõ điều gì bạn muốn từ cuộc trò chuyện này — bạn muốn nghe ý kiến, hay bạn muốn bàn cách thu xếp. Hai điều đó khác nhau, và nói rõ từ đầu tránh được việc mỗi người nghĩ đang bàn một chuyện khác.

Bốn phản ứng thường gặp và cách xử lý

Không phản ứng nào trong đây là bất thường.

Im lặng. Thường không phải là đồng ý mà là cần thời gian. Đừng ép trả lời ngay — hỏi lại sau một tuần.

Phản đối bằng lý do thực tế — tiền, công việc, an toàn. Loại này dễ xử lý nhất vì nó trả lời được bằng thông tin, và thường lý do thật nằm ở sau nó.

Phản đối bằng cảm xúc, đôi khi rất mạnh. Điều cần làm là nghe hết trước khi trả lời, và công nhận cảm xúc đó là có lý thay vì phản bác nó.

Và ủng hộ nhiệt tình quá mức. Nghe thì dễ chịu nhưng nó cũng đáng hỏi lại — đôi khi nó che một nỗi buồn mà người kia không muốn làm bạn nặng lòng, và điều đó sẽ lộ ra vào lúc chia tay ở sân bay.

Khi gia đình không đồng ý và bạn vẫn quyết đi

Ba điều cần giữ, vì tình huống này xảy ra thường xuyên.

Nói rõ rằng bạn đã nghe, và nói lại chính xác điều họ lo. Người ta chấp nhận một quyết định trái ý dễ hơn nhiều khi biết mình đã được nghe thật — và cách chứng minh điều đó là nhắc lại đúng nỗi lo của họ bằng lời của họ.

Trả lời từng nỗi lo bằng một việc cụ thể bạn sẽ làm, chứ không bằng lời trấn an. "Con đã lo khoản này cho bố mẹ" khác hẳn "bố mẹ đừng lo".

Và đừng ép họ phải vui. Họ có quyền buồn về quyết định của bạn trong khi vẫn thương bạn, và việc bạn cho phép điều đó tồn tại — thay vì cố thuyết phục họ rằng đây là tin vui — làm quan hệ lành hơn nhiều trong những năm sau.

Điều không nên làm

Đừng hứa những điều bạn chưa chắc. "Con sẽ về mỗi năm hai lần" nghe an ủi nhưng nếu không giữ được thì nó trở thành một món nợ trong quan hệ.

Đừng dùng tương lai của con làm lá chắn để khỏi phải trả lời những câu khó — bài riêng của chuyên mục đầu đã nói về điều này.

Và đừng để cuộc trò chuyện chỉ diễn ra một lần. Một quyết định lớn cần vài cuộc trò chuyện cách nhau, vì mọi người cần thời gian để nghĩ và để nói được điều họ thật sự nghĩ.

Nên nói với gia đình trước hay sau khi quyết?

Trước — nó giữ đây là một cuộc bàn bạc thay vì một thông báo. Báo sau khiến gia đình cảm thấy bị loại khỏi một quyết định lớn, và cảm giác đó ở lại lâu hơn nội dung của quyết định.

Mở đầu cuộc trò chuyện thế nào?

Nói rằng bạn đang cân nhắc chứ không nói đã quyết, nói lý do thật, hỏi trước khi trình bày, và nói rõ bạn muốn nghe ý kiến hay muốn bàn cách thu xếp.

Gặp phản ứng im lặng thì sao?

Im lặng thường không phải đồng ý mà là cần thời gian. Đừng ép trả lời ngay — hỏi lại sau một tuần.

Không nên làm gì?

Đừng hứa những điều chưa chắc giữ được, đừng dùng tương lai của con làm lá chắn để tránh câu khó, và đừng để cuộc trò chuyện chỉ diễn ra một lần.

Cần tư vấn cụ thể cho trường hợp của bạn?

Chúng tôi sẽ liên hệ trong vòng 24 giờ.

Đăng ký tư vấn ngay

Bài viết liên quan

Bạn cần hỗ trợ thêm?

Để lại thông tin, chúng tôi sẽ liên hệ trong 24 giờ.

hoặc
Gọi ngay +849.219.219.88