Đã nộp hồ sơ, đã tốn một khoản, đã nói với mọi người — và bây giờ bạn nhận ra mình không muốn đi nữa. Đây là tình huống khó nhất mà site này bàn tới, và nó xảy ra thường xuyên hơn người ta tưởng, vì hiếm ai kể về nó.
Vì sao dừng lại khó hơn nó nên khó
Bốn cơ chế, và không cơ chế nào liên quan tới việc dừng có đúng hay không.
Chi phí đã bỏ ra. Tiền và thời gian đã tiêu không lấy lại được dù bạn tiếp tục hay dừng — nhưng bộ não con người rất khó chấp nhận điều đó, và nó đẩy người ta tiếp tục những việc đã hết hợp lý.
Đã nói với mọi người. Việc phải giải thích với những người đã được thông báo là một rào cản xã hội thật, và với nhiều người nó nặng hơn cả rào cản tài chính.
Sợ bị coi là người bỏ cuộc.
Và quán tính của quá trình. Khi mọi thứ đang chạy, dừng lại đòi một hành động chủ động, trong khi tiếp tục thì không đòi gì.
Bốn lý do chính đáng để dừng
Chúng đều là thông tin mới, không phải sự dao động.
Hoàn cảnh gia đình thay đổi — bệnh tật, một người cần bạn ở gần, một sự kiện không lường trước.
Thông tin mới làm phép tính đổi hẳn: nghề của bạn hoá ra thuộc nhóm ràng buộc chặt, chi phí thật cao hơn nhiều, hoặc chuyến đi thử cho kết quả rõ ràng là không.
Người bạn đời hoặc con nói ra điều họ thật sự nghĩ, muộn nhưng thật.
Và bạn nhận ra động cơ của mình không phải điều bạn tưởng — điều này thường xảy ra chính trong quá trình chuẩn bị, khi những câu hỏi khó bắt đầu được trả lời thật.
Điều kiện dừng lại — và vì sao bạn nên đã viết nó
Ba điểm, nối tiếp bài về bản ghi động cơ ở chuyên mục đầu.
Nếu bạn đã viết điều kiện dừng lại từ đầu, đây là lúc nó được dùng. Đọc lại và đối chiếu — bạn của lúc bắt đầu đang giúp bạn của lúc này ra quyết định.
Nếu bạn chưa viết, hãy viết ngay bây giờ trước khi quyết. Viết ra điều kiện rồi mới đối chiếu khác hẳn việc vừa nghĩ vừa quyết.
Và hãy phân biệt "dừng" với "hoãn". Hoãn một năm vì con đang ở năm cuối là một quyết định hoàn toàn khác với việc bỏ hẳn — và rất nhiều trường hợp mà người ta gọi là dừng thật ra là hoãn.
Xử lý các hệ quả thực tế
Bốn việc, và làm đúng thứ tự thì phần lớn xử lý được.
Hỏi về hồ sơ đang nộp. Rút hồ sơ, để nó tiếp tục, hay để nó hết hạn — ba cách này có hệ quả khác nhau cho các lần nộp sau, nên hãy hỏi cơ quan có thẩm quyền hoặc luật sư di trú trước khi làm gì.
Xem lại những gì đã cam kết. Nếu bạn đã ký hợp đồng dịch vụ, đã đặt cọc, đã báo nghỉ việc — mỗi thứ cần được xử lý riêng, và một số có thể đảo ngược nếu làm sớm.
Nói với gia đình sớm và nói thẳng. Càng để lâu càng khó, và người ta thường phản ứng tốt hơn bạn sợ — nhất là những người đã lo lắng về việc bạn đi.
Và giữ lại những gì đã làm được. Ngôn ngữ đã học, mạng lưới đã xây, hồ sơ đã chuẩn bị, những cuộc trò chuyện đã có với gia đình — không thứ nào trong đó mất đi, và nếu một ngày bạn xem lại quyết định này thì bạn bắt đầu từ một chỗ cao hơn nhiều.
Điều nên nói với chính mình
Dừng vì thông tin mới không phải là bỏ cuộc — đó là cập nhật quyết định theo dữ liệu. Người không bao giờ đổi quyết định khi có thông tin mới không phải người kiên định mà là người không nghe.
Và cái giá của việc tiếp tục một việc đã hết hợp lý lớn hơn nhiều so với cái giá của việc dừng. Cái sau tính bằng tiền đã tiêu và vài cuộc trò chuyện khó; cái trước tính bằng nhiều năm của cả một gia đình.
Vì sao dừng lại khó?
Bốn cơ chế: chi phí đã bỏ ra mà bộ não khó chấp nhận là không lấy lại được, việc đã nói với mọi người, sợ bị coi là bỏ cuộc, và quán tính của một quá trình đang chạy.
Lý do nào là chính đáng để dừng?
Hoàn cảnh gia đình thay đổi, thông tin mới làm phép tính đổi hẳn, người bạn đời hoặc con nói ra điều họ thật sự nghĩ, và việc bạn nhận ra động cơ của mình không phải điều bạn tưởng.
Xử lý hồ sơ đang nộp thế nào?
Rút hồ sơ, để nó tiếp tục, hay để nó hết hạn có hệ quả khác nhau cho các lần nộp sau — hãy hỏi cơ quan có thẩm quyền hoặc luật sư di trú trước khi làm gì.
Những gì đã chuẩn bị có mất không?
Không. Ngôn ngữ đã học, mạng lưới đã xây, hồ sơ đã chuẩn bị và những cuộc trò chuyện đã có với gia đình đều còn — nếu một ngày bạn xem lại quyết định, bạn bắt đầu từ một chỗ cao hơn nhiều.